install theme

"

Đề Văn khối D thi Đại học năm nay yêu cầu thí sinh phân tích ý nghĩa của từ láy “rì rầm” trong bài thơ Đất nước của Nguyễn Đình Thi: Đêm đêm rì rầm trong tiếng đất. Những buổi ngày xưa vọng nói về.

Tôi không biết các em sẽ viết gì, cũng đã rời mái trường lâu quá để nhớ được cô giáo dạy mình nói về từ này như thế nào, nhưng cảm giác đầu tiên của tôi là từ “rì rầm” không phải là âm thanh lớn, chỉ trầm và chậm, liên tục và ám ảnh. Nó không phải là “oang oang trong tiếng đất” hay “vỡ òa trong tiếng đất”.

Sáng hôm qua, trong lúc các thí sinh đang phân tích ý nghĩa của từ “rì rầm” ấy, tôi đọc trên báo bài viết về thân nhân của những chiến sĩ vừa tử nạn trong vụ rơi máy bay. Có câu chuyện của chị Vũ Thị Phượng, vợ đại úy Nguyễn Đào Hồng Tâm, người vừa hy sinh. Anh chị đang sống trong một căn phòng trọ 15 mét vuông ở quận Long Biên, Hà Nội. Chị làm giáo viên cấp hai, đồng lương của anh chị “không đủ lo cho hai đứa con nhỏ nay ốm mai đau”. Và đau lòng nhất là chị Phượng còn chưa được lập bàn thờ cho chồng vì chủ nhà trọ không cho phép.

Tôi cũng đọc trên báo câu chuyện về thân nhân các liệt sĩ Gạc Ma. Có người cha vẫn hằng ngày nghe chiếc đài mà con trai ông để lại trước khi lên đường làm nhiệm vụ, từ 26 năm trước. Có người phụ nữ tự dựng mái nhà tranh nuôi hai đứa con nhỏ thành người. Có người mẹ đến bây giờ mới thanh thản nhắm mắt khi hài cốt đứa con đã về đất liền…

Những câu chuyện ấy sẽ không bao giờ được kể ồn ào. Đấy là những chuyện “đêm đêm rì rầm trong tiếng đất”. Lịch sử của đất nước này đã luôn gắn với hàng triệu những câu chuyện “rì rầm” như thế. Rì rầm thôi, nhưng ám ảnh. Khi nó được kể ra từ “trong tiếng đất”, mỗi người còn đang sống phải cảm thấy có trách nhiệm hơn với những gì mình đang có.

"

-


Những chuyện kể rì rầm

Nhà báo Đức Hoàng

(via kissesfairy)

"How can emptiness be so heavy?"

- Six Word Story (via disvalue)

(Source: drupahti)

mensfashionworld:

Borja López Burriel by Pascual Ibañez